Người thầy- người lái đò tri thức

Từ bao đời nay, hình ảnh con đò luôn luôn đi cùng với hình ảnh người thầy, người cô đã đưa lớp lớp học sinh của bao nhiêu thế hệ qua sông trong suốt quá trình dạy dỗ và cống hiến của cuộc đời nhà giáo.

Đó là một hình ảnh đẹp nhất về những người “lái đò đã chuyên chở những người khách” qua “dòng sông chữ” cập bến bờ trí thức.Dù đi đâu, về đâu trên các nẻo nhân gian, các học sinh cũng không bao giờ không phải qua dòng sông, một dòng sông tri thức và hành trang mang theo là những kiến thức thầy cô đã truyền giảng.

Trong những chuyến đò ấy làm sao ta quên được hình ảnh người lái đò tận tụy, dù mưa hay nắng vẫn lặng lẽ đưa những chuyến đò qua sông, đưa mãi… và có bao nhiêu những người khách trên những chuyến đò ấy còn nhớ đến người lái đò, chèo đò năm xưa, còn nghe tiếng vọng của những dòng sông, còn nghe được tiếng mái chèo khua trên sông nước, có ghé về bến đò năm xưa để thăm người chèo đò thời xa vắng, hay chỉ là tiếng vọng của sông nước, tiếng vọng của thời gian đã qua và thời gian đã kịp phủ trên mái tóc người thầy bụi phấn, phủ những bến bãi rong rêu…Và dù sao đi nữa, hình ảnh con đò vẫn là hình ảnh đẹp nhất, ấn tượng nhất gắn với dáng vóc của người thầy và đã là một biểu tượng vô hình mà hữu hình để hòa vào dòng chảy của các con sông luôn vươn mình ra biển lớn và trở thành tượng đài của những hy sinh thầm lặng của những người thầy trong đời sống chúng ta. Người thầy và con đò đã hòa quyện vào nhau thành một cá thể hòa hợp, trở thành vĩnh hằng.

 Dù năm tháng cứ trôi đi, dù bao thăng trầm của cuộc đời, dù dòng sông có lúc lặng sóng, trời yên nắng đẹp hay gầm thét sóng cao gió lớn thì người lái đò vẫn đưa những chuyến đò sang sông và dòng sông ấy, dáng hình ấy đã trở thành những kỷ niệm không phai trong tâm thức của chúng ta mãi mãi suốt cuộc đời:

Xin cảm ơn những người thầy, cảm ơn những người lái đò bình dị mà vĩ đại!

 Lê Lợi Lan Vân – GVCN khối 8, 9