Ngày ấy đâu rồi?

Mới ngày nào, hoa phượng rụng đỏ sân trường, theo làn gió bay đi, dọn đường cho mùa thu về, dọn đường vào năm học mới. Vậy mà hôm nay, ai lại mang dán nó lên những cành phượng già nua, sần sùi, khẳng khiu, để nó lại phất phơ trước gió, rực rỡ phơi mình trong nắng. Nắng tháng Tư gắt quá, đài báo 350C, mà cái nhiệt kế bên đường chỉ đến 40 – 410C. Người đi đường phải bịt kín mặt, mũi, chân, tay, chẳng khác gì dân Ả Rập, xứ sa mạc. Không có tiếng ve kêu! Tìm đâu ra của hiếm ấy bây giờ? Thế là khập khiễng! Hè về, có phượng, mà không có ve. Cặp tình nhân này đã “ly hôn” nhau từ khi nào? Chẳng ai để ý tới! Chỉ đến khi, bất chợt nghĩ tới tiếng kêu ve ve, thì, chẳng thấy nó đâu! Mới thấy nhớ! Mới thấy bâng khuâng! Mà bất lực! Tìm đâu ra tiếng ve bây giờ? Họa có vào rừng! Mà rừng lại không có phượng! Thế là lại khập khiễng! Lại nhớ nhung! Lại tiếc nuối!

 Giá mà ngày ấy… thì… Giá mà ngày ấy… thì… Giá mà ngày ấy… thì… Nhưng, chẳng còn cái giá mà nào nữa! ngày ấy đã là dĩ vãng! Ta đã không chăm chút nó, không trân trọng nó, thì bây giờ, nó là nó thôi.

Phạm Hương